:::

Trái tim nâng niu trái tim, không có gì gây khó khăn cho người mẹ (trích dẫn từ chuyên đề thành quả của kế hoạch xây dựng ước mơ tân di dân và con cái họ năm 2015 )

nhãn
vị tríTaiwan
nguồn dữ liệu內政部移民署
Trái tim nâng niu trái tim, không có gì gây khó khăn cho người mẹ (trích dẫn từ chuyên đề thành quả của kế hoạch xây dựng ước mơ tân di dân và con cái họ năm 2015 )
Trái tim nâng niu trái tim, không có gì gây khó khăn cho người mẹ (trích dẫn từ chuyên đề thành quả của kế hoạch xây dựng ước mơ tân di dân và con cái họ năm 2015 )
Lượt : 6
Ngày : 2019/10/4
Cập nhật : 2019/10/29 下午 05:19:00

Tác giả: học sinh Từ Hoa Tư

Nội dung câu chuyện

“Mẹ tôi là người Inđônêxia”. Đây là câu nói mà tôi từ nhỏ tới lớn đã không dám nói , cũng không dám thừa nhận, chỉ vì mẹ là Tân di dân. Đối với rất nhiều người có tình trạng giống tôi mà nói, “Tân di dân” hình như để cho mẹ mình bị dán thêm cái mác. “Con cái của Tân Đài Loan” cái danh từ này, sẽ tạo cho mình sự khác biệt, sẽ tạo ra ánh mắt nhìn khác. Các giai đoạn học từ tiểu học đến trung học, thậm chí làm cho các bạn học sẽ loại trừ mình, cứ như vậy cho đến khi vào đại học, cảm giác này mới dần dần nhạt đi.

Đến cuối tháng 12 năm 2014, ngẫu nhiên phát hiện thấy trên trang web “ Kế hoạch ngọn đuốc Tân di dân”, tò mò tìm hiểu một chút thì kế hoạch này hỗ trợ tân di dân và con cái họ, thật là vô cùng cảm động. Ví dụ như kế hoạch trợ cấp mua giáo trình dạy tiếng mẹ đẻ của tân di dân ở rất nhiều trường tiểu học vùng xa xôi. Làm cho các con con em thế hệ thứ hai khi còn ở trường tiểu học có nhiều nguồn và kênh học tập tiếng mẹ đẻ. Dù sao chăng nữa trẻ vẫn là người thân quan trọng nhất của mẹ trong gia đình tại Đài Loan. Học tiếng mẹ đẻ không những làm cho các con học được ngôn ngữ thứ hai, càng làm gần gũi với mẹ mình hơn rất nhiều. Bởi vì bất kể là các mẹ đến Đài Loan sống rất lâu rồi, nhưng sống trong một xã hội Đài Loan gia trưởng, địa vị của họ trong gia đình vẫn là rất thấp. Do vậy đại đa số phụ nữ là tân di dân không được phép dùng tiếng mẹ đẻ trong gia đình để giao tiếp và dạy dỗ tiếng mẹ đẻ cho thế hệ thứ hai. Tuy nhiên tiếng Trung lại không thể làm cho họ diễn đạt trôi chảy mong muốn của họ. Do vậy cho dù trẻ có thể học được tiếng mẹ đẻ của tân di dân là bao nhiêu, thì các mẹ tân di dân nhất định sẽ rất vui. Ngoài ra trong kế hoạch ngọn đuốc phát hiện ra hoạt động kế hoạch xây dựng ước mơ này, làm cho tâm trạng của tôi rất phấn khởi, cảm nhận rằng bản thân tôi là con cái người Đài Loan với tân di dân, nhất định phải làm việc gì đó, thế là tôi lên kế hoạch “ trái tim nâng niu trái tim” tìm phỏng vấn các em người Đài Loan với tân di dân. Không mong muốn thay đổi xã hội này, mà chỉ mong muốn rằng sẽ có càng nhiều người tân di dân cảm thụ được tầm quan trọng của họ, cảm nhận được tình yêu của con cái đối với họ. Đồng thời nhân đây nâng cao lòng tự tin trong cuộc sống tại Đài Loan cho các phụ nữ tân di dân.

Trong kế hoạch “trái tim nâng đỡ trái tim”, tôi thiết kế ra 2 hoạt động. Và sau kế hoạch sẽ tặng quà cho cho các em tham gia hoạt động của tôi. Đầu tiên chủ đề của hoạt động là “đạp hỏng con ngựa sắt không có nơi ẩn náu, đành phải về bên mẹ”. Kế hoạch của tôi thông qua phương thức ngồi xe lửa và đi bằng xe đạp gấp, đi khắp Đài Loan tìm 101 người con của thế hệ thứ hai, đồng thời dạy cho con cái họ nói thật to “ Mẹ ơi, con yêu mẹ” bằng tiếng mẹ đẻ. Trong quá trình đó, tôi sẽ tìm những nơi như Wanhua Đài Bắc, hay con đường người Mianma ở Zhonghe,

Ngoài tiếng mẹ đẻ ra, để hiểu được văn hóa của mẹ cũng rất quan trọng. Tôi gặp được Thầy Tiêu giáo viên trường tiểu học Trung Châu trong quá trình thực hiện kế hoạch này. Thầy ấy đã bắt đầu tổ chức các hoạt động “Tuần văn hóa đa nguyên” từ 10 năm trước đây. Mục đích là mong muốn các con có thể học được văn hóa đến từ các quốc gia “Tôn trọng, bao dung, hâm mộ”. Trường tiểu học này có thể nói là điển hình về tôn trọng văn hóa đa nguyên tại Đài Loan. Tôi tìm được 30 các con thế hệ thứ hai tại đây. Mỗi trẻ ở đây đều rất tự tin dùng tiếng mẹ đẻ nói ra “ Mẹ ơi, con yêu mẹ”. Điều đặc biệt ở đây là có một cặp sinh đôi mẹ là người Campuchia, tôi chưa chuẩn bị từ “Mẹ ơi, con yêu mẹ” bằng tiếng Campuchia, các em về nhà hỏi mẹ trước, nói bằng tiếng Campuchia như thế nào, vậy là trước khi quay clip, các em đã thuộc làu làu, cũng có lẽ thêm vào là sự ăn khớp của cặp song sinh này với tình yêu của mẹ. Cả hai đều cùng một lúc nói thật to một mạch, mà không có mất thời gian hay ngập ngừng và càng không có cái gọi là ngượng ngùng.

Lần tiếp, chủ đề thứ hai của hoạt động kế hoạch lần này là “ Món ăn, không ngớt lời khen ngợi”, chuyến đi vòng quanh hòn đảo lần này của tôi, tìm ra được 12 cặp mẹ con tân di dân. Ngoài việc giúp các trẻ dùng tiếng mẹ đẻ hoàn thành thiếp ra, cũng giúp các trẻ thử món ăn của mẹ và làm cho mẹ ăn. Trong quá trình thực hiện hoạt động này, thăm hỏi từng nhà các mẹ hầu như đều đứng bên cạnh mắt không rời quan sát trẻ làm đồ ăn, sợ trẻ cắt vào tay hay bị bỏng, có một mẹ rất nhanh tay, khi con gái đang cắt đồ ăn thì trộm bỏ gia vị v.v... đều xử lý xong xuôi, con gái chỉ có việc cắt đồ ăn. Con gái vui vẻ nói “ cũng hay, qua ngày hôm nay, tôi đã trở thành người chuyên nghiệp cắt khối, cắt sợi, cắt khúc rồi”. Thấy các mẹ lần đầu tiên được nếm các món ăn do các con mình làm, trên gương mặt các mẹ hiện lên niềm vui khó diễn tả, ai cũng ăn hết mình, hỏi họ ăn có ngon không, đều nói là ngon, ngon, ngon lắm, làm cho tôi cảm thấy vô cùng thành công.

Ngoài ra, sau hoạt động tặng cho các em tham gia kế hoạch của tôi là một cái tạp rề. Tạp rề có tên là “Không điều gì là khó cho mẹ”. Khái niệm của cả thiết kế là trên đầu mẹ dùng màu cờ của nhà bà ngoại, bụng là cờ Đài Loan, cuối cùng dùng biểu tượng 「∞」lớn vô hạn để nối lại, biểu thị rằng tình yêu của mẹ đối với chúng ta là vô hạn. Chúng ta cũng phải dùng tình yêu như vậy đối với mẹ. Tóc của mẹ cũng là cài hoa, giống như tết tóc, nhưng dùng hoa cẩm chướng vẽ thành. Hoa cẩm chướng trong câu chuyện cổ hy lạp mang ý nghĩa thần thánh. Tôi vẽ tổng cộng là 5 nước, bởi vì cuối cùng tôi đã tìm ra đại diện của năm quốc gia của mẹ là Trung Quốc đại lục, Việt Nam, Inđônêxia, Thái Lan, Campuchia.

Đương nhiên, trong quá trình thực hiện kế hoạch trái tim nâng niu trái tim, ngoài quá trình thực hiện vất vả ra, cũng có khi gặp những điều day dứt. Còn nhớ khi chạy ở miền Tây Đài Loan, có một lần liên tục bị từ chối, bị từ chối lại thêm mệt mỏi của cơ thể, làm cho tôi cảm thấy không có điểm tựa, có lẽ là sợi dây nối cảm ứng giữa mẹ và tôi, mẹ gọi điện đến quan tâm tôi, lúc đó cảm thấy sự ấm áp được tăng lên, khiến tôi nước mắt tràn mi. Vì không để cho mẹ lo lắng, đành phải nói nhanh qua trong điện thoại, một mình ngoài bên bờ đê chán nản. Vẫn còn nhớ khi được biết kế hoạch được lọt vào, lúc đó tôi chẳng sợ gì cả, cảm thấy mình rất kiên cường, nhất định có thể hoàn thành nhiệm vụ. Cứ như vậy cho đến khi gặp phải những điều day dứt, tôi mới biết sự thật không phải như mình nghĩ. Nhưng đã chấp nhận thách thức rồi, không có lý do gì mà bỏ đi giữa đường, tôi hét lên bên bờ sông: A..., tiếp tục tiến lên phía trước

Trong những chuyến đi, tôi đã gặp được rất nhiều tân di dân chăm chỉ nỗ lực trong cuộc sống. Người thì nấu ăn rất giỏi, mở hiệu ăn mang đậm món ăn quê hương, người thì có kỹ năng về nghệ thuật cắt tóc, thì mở hiệu làm đẹp cho tóc, người thì chuyên tâm vào công việc nội trợ gia đình. Mỗi một người đều chăm chỉ hết mình đều vì gia đình, vì bản thân. xây dựng nền móng trên mảnh đất mới mẻ này, mà chúng tôi lại từ nhỏ sống và trưởng thành trên hòn đảo Fomosa này, thì càng nên phải cố gắng đi về hướng ánh sáng mặt trời chói lóa.

Ngoài ra, đến ngày cuối cùng của thực hiện kế hoạch, đúng lúc phải chuẩn bị ra đi, trèo lên chiếc xe đạp, từ phía ánh mắt trái tôi, phát hiện thấy một bé gái đứng bên cạnh tôi, tôi quay đầu đi, thì em lấy cánh tay nhỏ bé của mình lôi lấy cái tà áo của tôi lại, hỏi: “Chị ơi, chị có thể dạy lại em nói tiếng Inđônêxia “Mẹ ơi, con yêu mẹ” một lần nữa được không? Em về nhà sẽ nói với mẹ”. Tôi rưng rưng nước mắt vì không làm chủ được mình, thực ra tôi có ấn tượng sâu sắc với em. Vì sau khi quay xong phần của em, em vẫn đi đi lại lại bên tôi liên tục đọc với chiếc miệng nhỏ xíu, hóa ra là em sợ quên mất. Cám ơn thầy Tiêu trường tiểu học Trung Châu -–Kỳ Tân và tất cả các em nhỏ giúp đỡ. Tình yêu của các em giống như gió biển Kỳ Tân, thổi vào lòng tôi, mà mùi mằn mặn đó không phải là nước biển, mà là những giọt nước mắt bị cảm động từ các em.

Bản thân tôi đến 20 tuổi mới dũng cảm vượt qua bức tường mẹ là tân di dân, mới dần dần hiểu được, hóa ra mẹ của tôi không kém cỏi gì so với người khác. Không, mẹ của tôi tốt hơn, vĩ đại hơn bất cứ người mẹ nào. Do vậy hy vọng khi thực hiện kế hoạch lần này và chia sẻ kinh nghiệm trải qua của bản thân, để hơn 300 nghìn những đứa con tân di dân đang ở Đài Loan hiện nay, có thể ngay từ nhỏ tự thừa nhận mình, và hơn thế nữa yêu mẹ mình, để các bà mẹ từ những đất nước xa xôi đến sống, nuôi dưỡng con cái vất vả, thậm chí những người trong gia đình hay xã hội thường ở vị trí yếu thế, có thể vì tình yêu con cái mà càng tự tin trong cuộc sống.

Cuối cùng vẫn phải cám ơn Sở di dân cho cơ hội “Kế hoạch xây dựng ước mơ” này, để hoàn cảnh gia đình không được tốt như tôi nhận được trợ cấp của quốc gia, để tôi không phải lo lắng về vấn đề kinh phí, đồng thời có thể yên tâm hoàn thành kế hoạch trái tim nâng niu trái tim vòng quanh đảo lần này một cách thuận lợi. Cũng hy vọng kế hoạch xây dựng ước mơ của Sở di dân có thể tiếp tục về sau, để càng nhiều những thế hệ thứ hai đầy nhiệt huyết như tôi, cũng có thể thực hiện mơ ước trong lòng một cách suôn sẻ.

Thông tin này có hữu ích không? Có    Không