:::

Phong cảnh đa sắc tộc tại trường tiểu học Đông An Các em học sinh tại Đài Loan đua nhau học tiếng tân di dân

nhãn
vị tríTaiwan
nguồn dữ liệu中央社
Lượt : 5
Ngày : 2019/10/18
Cập nhật : 2019/10/28 下午 06:00:00

(Chuyên đề thứ 3 ngôn ngữ tân di dân ) Trường tiểu học Đông An thành phố Đào Viên nằm ở vùng ven đô thị, học sinh trong trường có hơn 20 dân tộc khác nhau, tương đương với 20% các con tân di dân và 20% là người thổ dân. Học sinh vui vẻ với việc học văn hóa đa nguyên, nhưng học sinh lại đa phần là các con của người Đài Loan, cũng đua nhau học ngôn ngữ của tân di dân

Đến trường tiểu học Đông An, màu sắc, trang trí đa dạng trong trường lập tức thu hút tôi. Qua đại sảnh lên tầng 2 là những bức tường bên cầu thang rất bắt mắt. Thần thái đủ loại của tờ bích báo tường gấu với bộ lông dày.
然而,過去的東安國小,並不是這樣的景象,還曾面臨學生外流的危機。
Mà trường tiểu học Đông An trước kia đã không có cảnh tượng như thế này. Còn tăng thêm đối mặt với nguy cơ học sinh bị thiếu hụt.

Hiệu trưởng Hoàng Mộc Nhân hồi tưởng lại 7 năm về trước khi đến nơi này, phát hiện thấy tỉ lệ đăng ký học sinh không cao. Một phần là do phụ huynh nơi đây không muốn gửi con đến học tại trường Đông An. Vừa hỏi mới biết, rất nhiều người cảm thấy tân di dân, người thổ dân của trường này quá nhiều. Những phụ huynh ở đó kinh tế khá thì thà rằng đưa con đến trường học trong thành phố.

Trường tiểu học Đông An nhỏ hơn so với lân cận như pinhzhen, Bade, Longtan, Daxi. Ngày xưa nơi đây là vùng đất khai hoang, do vậy còn lưu lại rất nhiều tộc người ngoại tỉnh. Không ít người lấy vợ người Đông Nam Á. Sau này theo sự phát triển của đô thị, tiền thuê giá rẻ, thu hút không ít người đến ở để làm việc ở thành phố. Các tộc người như người thổ cư, con cái người hoa kiều, di công bám trụ trên mảnh đất này.

Hiệu trưởng Hoàng Mộc Nhân thuộc làu sĩ số của trường “Trường của chúng tôi vượt quá 20 tộc người. Cả trường có 750 học sinh, với gần 130 học sinh là tân di dân, và khoảng 130 học sinh người thổ cư”. Người khác thì cho rằng tình hình khó khăn, nhưng trong cái nhìn của bà hiệu trưởng thì lại thấy cơ hội đặc sắc độc đáo để phát triển trường.
Trường tiểu học Đông An chính thức mở khóa học ngôn ngữ tiếng Việt, tiếng Inđônêxia ở các lứa tuổi, cũng mở khóa học trải nghiệm văn hóa của các nước khác không định kỳ.

7 năm về trước, trường tiểu học Đông An đẩy mạnh giáo dục văn hóa đa nguyên, khuyến khích các em học sinh học tiếng Việt, tiếng Inđônêxia v.v... Lúc đó chính sách tân di dân tại Đài Loan vẫn là giai đoạn mầm mống, bao gồm trong đó có cả hiệu trưởng Hoàng Mộc Nhân, lúc đó không thể biết được một ngày nào đó chương trình học tiếng tân di dân lại là môn học bắt buộc được đưa vào trường tiểu học.

Hiệu trưởng Hoàng Mộc Nhân bày tỏ, văn hóa trường học rất đa dạng, nhưng phải làm thế nào để trẻ nhận biết được văn hóa đa nguyên, đó mới là điều cần phải suy nghĩ của hệ thống giáo dục. Nếu không thông qua các khóa học, quy hoạch tình huống, dẫn dắt hoạt động, thì không thể làm cho học sinh phát hiện ra ưu thế văn hóa của bản thân mình, hãnh diện vì văn hóa của bản thân, cũng không có cách nào mở rộng tầm nhìn cho các con, phong phú góc nhìn về văn hóa.

“Có thể không thích, nhưng nhất định phải tôn trọng” là tiêu chuẩn trong khóa học văn hóa của trường tiểu học Đông An. Hiệu trưởng Hoàng Mộc Nhân nói, Mỗi đứa trẻ đều có yêu và ghét của riêng mình, có thể không hiểu vì sao đầu lại quấn khăn, tại sao không thích mùi vị cà ry, ghét thức ăn cho thêm gia vị mắm. Nhưng nhất định phải tôn trọng đặc sắc của mỗi nền văn hóa.

Hội giáo viên trường tiểu học Đông An kiên trì phân tích các nguyên nhân đằng sau các loại văn hóa. Ví dụ như người Myanma rất thích đi dép xỏ ngón, bởi vì nguyên nhân là do nơi đây có mùa mưa rất dài, đi dép xỏ ngón sẽ nhanh khô. Lại thêm vào đó người Myanma thường hay vào chùa, giầy thường phải cởi ra cởi vào, đi dép xỏ ngón là tiện nhất.

Hai chị em Trần Bội Cần, Trần Nguyệt Ân hiện đang theo học trường tiểu học Đông An, có cha mẹ đều là người Đài Loan. Người em gái Trần Nguyệt Ân học tiếng Việt, vì em thấy học tiếng Việt rất thú vị, ví dụ như cách nói giáo viên trong tếng Việt được chia ra thầy giáo và cô giáo là khác nhau. Người chị Trần Bội Cần thì lại học tiếng Inđônêxia, bởi vì em cảm thấy món ăn Inđô chua chua ngọt ngọt rất ngon, và còn nói đùa rằng: “Em không muốn học cùng lớp với con, mới đăng ký học tiếng Việt”.

Thực ra cả hai chị em đều vui học ngôn ngữ Đông Nam Á, tại nơi làm việc của mẹ có rất nhiều đồng nghiệp là người Việt Nam, Inđô. Ngôn ngữ mà các em học đều có thể vận dụng trong cuộc sống hàng ngày.

Ngoài ra còn có cặp chị em khác là Ngô Huệ Linh, Ngô Lợi Linh. Bố mẹ đều là người Việt Nam. 1 năm đầu khi mới đến Đài Loan, một mặt vừa tham gia lớp học phụ đạo tiếng Hoa, mặt khác cũng làm cô giáo nhỏ đảm nhiệm phụ đạo tiếng Việt

Hai chị em họ Ngô nói, sau khi cha mẹ biết trường có mở lớp dạy tiếng Việt, đã rất vui, khuyến khích các em hiểu thêm văn hóa Việt Nam. Cô giáo trên lớp thường xuyên mời các em chia sẻ kinh nghiệm Việt Nam, cũng làm cho hai em cảm thấy rất thành công.

Cô giáo dạy tiếng Việt tại trường tiểu học Đông An – Hoàng Việt Hồng nói : “Chúng tôi không chỉ dạy ngôn ngữ, mà chúng tôi còn dạy cả văn hóa”.

Giảng dạy ngôn ngữ Đông Nam Á không cứ theo kiểu giáo viên giảng, học sinh nghe. Mỗi tiết học đều phải thiết kế một vài trò chơi, khơi nguồn hứng thú cho học sinh, có những khi Hoàng Việt Hồng cũng mang đồ ăn đến lớp để chia sẻ. Cũng có những khi cô mặc chiếc áo dài trắng bó sát mang truyền thống Việt Nam lên lớp. Có những khi thì lại giới thiệu danh lam thắng cảnh của Đà Nẵng, “điều quan trọng là mới mẻ”

“Tại Việt Nam, không phải ai cũng có thể học lên đại học”. Cô Hoàng Việt Hồng lúc mới lấy chồng đến Đài Loan, bắt đầu học tiếng Hoa, vì là có thể làm hướng dẫn viên du lịch để trợ giúp cùng gia đình, từ điều không ngờ có một ngày có thể thi lấy bằng giảng viên chuyên giảng dạy ngôn ngữ Tân di dân, có thể bước chân vào trường tiểu học Đài Loan làm cô giáo.
Cô ấy nói, giáo dục của Đài Loan rất đặc biệt, không được mắng, đánh trẻ. Dạy học phải dẫn dắt niềm yêu thích cho trẻ. Những điều này cần phải được chuyên nghiệp, không ngừng học tập. Như ngày hôm nay cô ấy đang theo học lên đại học, hy vọng lấy được học vị cử nhân.

Huang Shuang Zhi đến từ Myanma, bán bánh bao nổi tiếng tại Đào Viên. Cô ấy cũng thường xuyên tham gia hoạt động dạy ngôn ngữ của trường học, chia sẻ kinh nghiệm sống Myanma. Huang Shuang Zhi hài hước nói, cô ấy học được cách dạy học tại Đài Loan, rất khác biệt so với Myanma, không ép buộc nhồi nhét, lấy trẻ làm trọng điểm. Lên lớp phải nghĩ phương pháp cho trẻ yêu thích, “Làm thầy cô giáo thực sự phải rất nỗ lực”.

Huang Shuang Zhi bày tỏ, điều không quen nhất khi đến Đài Loan là “quan niệm thời gian”, Người Myanma xem thời gian mang tính “giờ cao su”, Trường học tại Đài Loan thì tất cả lại lấy thời gian làm chủ, thi chạy cùng thời gian. Cô ấy đưa ra ý kiến khi người Đài Loan học ngôn ngữ, không nên có định kiến, phụ huynh nếu giống như trẻ, phải nên hiểu thêm, sẽ hiểu học tiếng Đông Nam Á rất có nhiều ưu thế.
(Biên tập : Trần Thanh Phương)

Thông tin này có hữu ích không? Có    Không