:::

【Câu chuyện mới tại Đài Loan】Chị Đào - Tân di dân nói: Tôi là người Đài Loan, cũng là người Việt Nam, chỉ cần nơi nào có người thân, thì nơi đó là nhà.

nhãn
vị tríTaiwan
nguồn dữ liệu內政部移民署
Lượt : 57
Ngày : 2019/6/3
Cập nhật : 2019/6/3 下午 03:07:00

小陶1

Làm nhà nghỉ rất gần với lý tưởng của mình, đồng thời tự học để chuẩn bị thi lấy bằng chứng nhận hướng dẫn viên du lịch hay dẫn đoàn. Thi đỗ rồi, thì được phép dẫn đoàn người Đài Loan sang Việt Nam chơi, hay dẫn đoàn người Việt Nam đến Đài Loan chơi. Giúp mọi người làm quen với văn hóa của hai nước, tôi cũng được thường xuyên được về nhà ở Việt Nam – Chị Đào nói.

Chị Đào là một Tân di dân đến từ nơi xa xôi của tỉnh Quảng Ninh miền Bắc Việt Nam đến Đài Loan kết hôn. Từ lúc 6 tuổi trở đi, chị làm ruộng cùng với gia đình, vì muốn kiếm được nhiều tiền, để gia đình sống một cuộc sống tốt hơn, 16 tuổi đến Hà Nội học tiếng Hàn, có dự định đi Hàn Quốc làm việc, nhưng vô tình gặp được một thanh niên trẻ, người Đài Loan đến ở nhà nghỉ của dì chị Đào. “Nhìn thấy ngón tay của chị Đào dính đầy bùn đất, cảm nhận được rằng, chị ấy nhất định là một người phụ nữ chịu thương chịu khó”. Người thanh niên ấy chính là người chồng hiện nay của chị Đào. Sau khi hai người quen nhau trong vòng hai tiếng đồng hồ thì chia tay nhau, anh ấy xin chị Đào cho một tấm hình. Sau khi trở về nước anh ấy rất tích cực mượn phiên dịch hỗ trợ trao đổi, tuần nào cũng liên lạc như vậy kéo dài trong 1 năm. Khi chị Đào 19 tuổi hai người thành vợ thành chồng, rồi chị đến Đài Loan sống.

小陶2

※ Nhanh chóng học cách chiụ trách nhiệm
Trước khi lấy chồng, chị Đào cũng định chuẩn bị sang Đài Loan học cách quản lý nhà nghỉ, nhưng do ngày đầu tiên phòng thuê kín, ngôn ngữ bất đồng, chị Đào dậy từ 2 giờ sáng cùng mẹ chồng học làm đồ ăn sáng cho 30 người. Sau khi khách trả phòng, chị tiếp tục lại trải ga giường, quyét dọn phòng. Trong vòng hai tuần chị ấy đã quen việc, sau một năm hai vợ chồng nhận quản lý nhà nghỉ.


Mẹ chồng chị ấy muốn chị ấy càng phải nhanh chóng thích nghi với cuộc sống Đài Loan, khi đến Đài Loan ngày thứ ba, bà đưa chị đi đăng ký học bổ túc lớp học tiểu học. Chị Đào với sức học tiếp thu nhanh, sau 3 tháng sau, chị ấy có thể giao tiếp với người Đài Loan. Mẹ chồng lại đưa chị đến các trung tâm phục vụ gia đình Tân di dân, gợi ý cho chị ấy bắt đầu làm công việc tình nguyện viên phục vụ, phiên dịch trong cuộc sống cho chị em Tân di dân. Chị Đào hiện nay là giảng viên của trung tâm này, cũng là phiên dịch viên tiếng Việt của tòa án địa phương và sở y tế.

※ Giấc mộng nhân viên xã hội cộng thêm giấc mộng trở thành hướng dẫn viên
“Khi mới đến Đài Loan thường hay nhớ nhà, là chị lại gọi điện về nhà nói chuyện với bố mẹ. Bố mẹ chồng và chồng chị cũng hay đưa chị ấy cùng đi xe đạp ra bờ biển đi dạo. Thích nghi với môi trường mới không hề đơn giản, có những lúc chị ấy cũng đã khóc, cần phải dần dần thích nghi”.
Mấy năm gần đây, chị Đào cảm nhận được cái nhìn định kiến phổ biến của người Đài Loan đối với phối ngẫu người nước ngoài, đều cho rằng đều vì tiền mới gả đến Đài Loan. Khi nghe điện thoại đặt phòng, chị cũng gặp phải những lời nói kỳ thị. Khi làm việc tình nguyện viên tại các trung tâm phô

́i ngẫu người nước ngoài, thường haygiải quyết việc của các chị em phối ngẫu người nước ngoài như: bị biến thành người nhân viên quyét dọn, khán hộ công, thậm chí còn bị bạo lực gia đình v.v..., cho nên chị ấy sợ trao đổi qua lại với người Đài Loan.
Có lần vào lúc 1, 2 giờ sáng, trước khi nhận được điện thoại cầu cứu của chủ nhiệm cũ Dương Hoa Mỹ trung tâm phối ngẫu người nước ngoài, mong mời cô ấy tới sở cảnh sát hỗ trợ công việc phiên dịch bị bạo lực của phối ngẫu người nước ngoài. Bố chồng chị ấy tức tốc đưa chị ấy bế con trai lúc đó chỉ mới 2, 3 tháng đi giải quyết việc. Đến hiện trường mới phát hiện ra, hóa ra đối phương là người Inđônêxia chứ không phải người Việt Nam. Nhưng mọi người đã làm cho chị ấy cảm động sâu sắc, cảm thấy đến ngay cả người Đài Loan cũng quan tâm đến đồng bào mình, chị ấy cũng muốn cố gắng làm được nhiều việc hơn nữa cho chị em Tân di dân, thế là chị ấy lại tiếp tục đi học tại trường Thương mại Hoa Liên, mong muốn tương lai tiếp tục học đại học, nhận được bằng nhân viên xã hội.

小陶3

※Nơi có người thân thì nơi đó là nhà
Vào tháng 9 năm 2017, chị Đào cũng xây dựng một nhà nghỉ mới, tầng 1 là quán cà phê. Chị ấy học cà phê, bánh ngọt, phở v.v... theo kiểu truyền thống của Việt Nam một cách rất có kế hoạch. Hàng ngày mặc trên người bộ trang phục truyền thống Việt Nam mà cô ấy yêu thích nhất tiếp đãi khách hàng, để cho khách hàng càng hiểu thêm về Việt Nam.


Đến Đài Loan được 8 năm, chị ấy chỉ về gia đình ở Việt Nam có 4 lần, trong đó có hai lần là do mang thai muốn ăn đồ ăn Việt Nam. Tuy ở Đài Loan mở vòi nước là có ngay nước máy, bật công tắc là có đèn điện, nhưng chị ấy luôn nghĩ về ký ức tuổi thơ với những ngày tháng khi còn ở Việt Nam, khát là uống nước mưa, và bầu trời soi sáng với đầy những ngôi sao lấp lánh trong đêm. Hay tự hài lòng “Ngày hôm nay ăn no là được rồi, việc của ngày mai để lại lo lắng sau”

小陶4

Trong quá trình phục vụ chị em Tân di dân, chị ấy đã từng nhiều lần rơi vào tình trạng tâm lý bi thảm, phẫn nộ hay bất lực. Mẹ chồng chị đã động viên chị thông qua cách du lịch làm tăng hiểu thêm giữa hai nước Đài Việt. Do vậy chị ấy đã tích cực chuẩn bị thi lấy bằng. Chị ấy vẫn giữ quốc tịch Việt Nam, luôn sẵn sàng chuẩn bị về Việt Nam chăm sóc cha mẹ khi đến tuổi. Chị ấy cũng đưa ra giao hẹn trước với chồng, khi nghỉ hưu, sẽ sống cả hai nơi.

Khi các con còn nhỏ, chị Đào cũng bắt đầu cho các con của mình tiếp xúc với nền văn hóa Việt Nam trong cuộc sống hàng ngày. Khi con gái của chị học lớp mẫu giáo lớn, có lần nói với cô giáo trên lớp rằng: “ Con là người Việt Nam” với khí thế đầy vẻ tự tin, với niềm kiêu hãnh, với tấm lòng rộng mở, đã làm cho chị ấy vô cùng cảm động.
Chị Đào tin tưởng rằng, nơi mà có người thân của mình thì nơi đó là nhà. Chị ấy mong rằng sau khi các con của mình khôn lớn, chúng sẽ cảm thấy đủ tự tin mình là người Đài Loan, và cũng là người Việt Nam.

Nguồn bài viết: Đài Loan mỉm cười (Bài viết: Giang Bội Cẩn / ảnh: Lâm Tĩnh Di)

Thông tin này có hữu ích không? Có    Không